Gia đình luôn luôn là điều tuyệt vời nhất với mỗi chúng ta Gia đình- Nuôi dậy con- Nuôi chim cảnh
9/10 1521 Bình Chọn

Giải mã giấc ngủ và những trằn trọc thâu đêm

00:00 |
Nếu không ngủ được sau 30 phút thì không nên nấn ná trên giường. Không nằm xem truyền hình, đọc sách trong khu vực giường ngủ...

Giải mã giấc ngủ và những trằn trọc thâu đêm 1

Khoảng 1/3 dân số than phiền về một giai đoạn trong cuộc đời bị mất ngủ, một nửa trong số này không yêu cầu điều trị, 10% rối loạn thật sự cần phải điều trị. Bác sĩ CKII Trần Duy Tâm, Bệnh viện Tâm thần TP HCM cho biết, mất ngủ là rối loạn khá phổ biến, có thể liên quan tới các bệnh lý cơ thể, tâm thần hoặc xuất hiện như một rối loạn tiên phát. Mất ngủ cần chẩn đoán chính xác và điều trị đặc hiệu. Hệ quả về sức khỏe cũng như các tai nạn chết người do thiếu ngủ gây ra là khá phổ biến.

Theo bác sĩ Tâm, một người bình thường sẽ thiếp ngủ sau 15-20 phút. Trong 45 phút sau họ đã ở trong giai đoạn giấc ngủ chậm mức độ sâu, phải lay mạnh mới tỉnh. 45 phút kế đó bắt đầu có những đợt giấc ngủ nghịch thường, có thể quan sát thấy qua cử động mắt nhanh. Trong suốt quá trình ngủ, các đợt ngủ sâu sẽ giảm dần, các đợt giấc ngủ nghịch thường sẽ tăng dần lên, càng về cuối thì mọi người đều có giấc ngủ kém sâu hơn và nằm mơ.

Các tiêu chí để xem xét tình trạng mất ngủ bao gồm sự than phiền về giấc ngủ thông qua việc không hài lòng về thời lượng hoặc chất lượng giấc ngủ với các dấu hiệu sau:

- Khó vào giấc ngủ.

- Khó duy trì giấc ngủ, thức giấc nhiều lần hoặc khó quay lại giấc ngủ.

- Thức giấc quá sớm và khó quay lại giấc ngủ.


Các rối loạn giấc ngủ thường xuất hiện vài ba đêm trong tuần và kéo dài (Ảnh minh họa)

Nguyên nhân thường gặp của mất ngủ

Giải mã giấc ngủ và những trằn trọc thâu đêm 2

Mất ngủ thứ phát sau bệnh lý cơ thể

- Khó vào giấc ngủ do các bệnh lý gây đau hoặc khó chịu, tổn thương hệ thần kinh trung ương.

- Khó duy trì giấc ngủ do các bệnh lý như hội chứng ngưng thở khi ngủ, giật cơ ban đêm và hội chứng chân không yên, yếu tố dinh dưỡng, các bệnh lý giấc ngủ, do sử dụng chất (bao gồm rượu), hội chứng cai, tương tác giữa nhiều chất khác nhau. Bệnh lý nội tiết hoặc chuyển hóa, bệnh lý viêm nhiễm, khối u, tất cả bệnh lý gây đau hoặc khó chịu, bệnh lý tổn thương thân não hoặc vùng hạ đồi, lão hóa... cũng là những nguyên nhân.

Mất ngủ thứ phát sau bệnh lý tâm thần hoặc thay đổi môi trường.

- Khó vào giấc ngủ do lo âu, căng thẳng, căng cơ, thay đổi môi trường sống, rối loạn nhịp thức ngủ, không tuân thủ vệ sinh giấc ngủ.

- Khó duy trì giấc ngủ do trầm cảm tiên phát, thay đổi môi trường sống, rối loạn nhịp thức ngủ, rối loạn stress sau sang chấn, tâm thần phân liệt.

Một số yếu tố khác gây mất ngủ:

Giải mã giấc ngủ và những trằn trọc thâu đêm 3

Người ta nhận thấy có một số cơ địa dễ nhạy cảm với mất ngủ hoặc các biến cố gây stress. Các cơ địa nhạy cảm như nhân cách lo âu, tư duy lo âu, phòng vệ quá mức, ức chế tâm lý làm gia tăng nguy cơ lo âu.

Yếu tố môi trường như quá ồn, quá sáng, nhiệt độ không thích hợp, quá lạnh hoặc nóng bức, sống độ cao thiếu oxy…

Yếu tố gia đình cũng rất đáng lưu tâm, người ta nhận thấy trong gia đình có người mất ngủ có tỷ lệ mất ngủ cao hơn so với dân số chung, đặc biệt là các thân nhân trực hệ. Yếu tố gia đình bao hàm vừa cả nhân tố sinh học và tâm lý.

Vệ sinh giấc ngủ kém như dùng các chất kích thích, không tạo thói quen ngủ, lạm dụng giường ngủ để nghỉ ngơi ngoài giấc ngủ…

Hậu quả của tình trạng mất ngủ kéo dài

- Rối loạn và suy giảm các hoạt động xã hội, việc làm, học tập…

- Trong ngày làm việc thường kém hiệu quả, khó tập trung, bực dọc, dễ gây tai nạn trong công việc và di chuyển.

- Về lâu dài các nguy cơ sức khỏe như trầm cảm, cao huyết áp, nhồi máu cơ tim… kèm thêm các nguy cơ giảm chất lượng cuộc sống và ảnh hưởng kinh tế gia đình.

Điều trị mất ngủ

Giải mã giấc ngủ và những trằn trọc thâu đêm 4

- Tìm kiếm và xử trí các nguyên nhân thường gặp của mất ngủ, trong đó phổ biến là các bệnh lý tâm thần như trầm cảm, lo âu, rối loạn thích ứng.

- Các loại thuốc chống lo âu nhóm Benzodiapine (nhóm Z) hoặc các nhóm thuốc chống trầm cảm có hoạt tính êm dịu được thầy thuốc chỉ định sử dụng.

- Chú ý vệ sinh tốt cho giấc ngủ tốt như phòng ngủ thoáng mát, yên tĩnh, hạn chế ánh sáng. Tập thể dục đều đặn, thường xuyên.

- Chế độ dinh dưỡng phù hợp, thăng bằng. Tránh các chất kích thích, lựa chọn các thực phẩm tạo thuận lợi cho giấc ngủ.

- Hạn chế ngủ ngày, sử dụng võng.

- Kiểm soát giấc ngủ tự thân nhằm tăng tối đa hiệu năng ngủ. Đối với những người có vấn đề về giấc ngủ, các thời khắc trước giấc ngủ và những đặc trưng của môi trường thường gây cho họ sự ức chế, siêu nhạy cảm, căng thẳng, ám ảnh (sợ giường, sợ ban đêm…) từ đó dẫn tới hiện tượng điều kiện hóa càng làm nặng thêm tình trạng mất ngủ. Do đó, cần loại trừ các hoạt động gây hiệu ứng thức tỉnh, không nằm xem truyền hình, đọc sách, sinh hoạt trong khu vực giường ngủ cũng như không ngủ trong khu vực sinh hoạt...

- Không lên giường quá sớm khi nhịp ngủ chưa tới, dễ gây lo âu.

- Nếu không ngủ được sau 30 phút không nên nấn ná trên giường.

Theo Vnexpress

Chung tay xây dựng xã hội nói không với "bạo lực gia đình"

16:56 |
Tôi đã từng tự trách mình, không ít lần rằng, sao lại hèn thế, sao lại sợ sệt đến vậy, mỗi khi thấy một người đàn ông đánh vợ ngay bên cạnh nhà mình.

Tôi đã từng tự trách mình, không ít lần rằng, sao lại hèn thế, sao lại sợ sệt đến vậy, mỗi khi thấy một người đàn ông đánh vợ ngay bên cạnh nhà mình. Người đàn bà kêu lên trong đau đớn nhưng tôi chỉ im lặng không dám can ngăn. Bởi lẽ đã từng có người đến gõ cửa can thiệp thì ngay lập tức bị người chồng vũ phu kia cầm gậy nhảy xổ ra đe dọa. Tôi còn sợ hơn vì nhà ở ngay bên cạnh không dễ tránh khỏi những phiền toái không lường trước được với người chồng dữ tợn ấy…

Và cứ thế mỗi lần bất ngờ nhìn đôi mắt thâm tím của người phụ nữ hàng xóm, tôi bỗng thấy e ngại, thương cảm và có phần ngượng ngập vì mình chẳng thể giúp được gì. Tưởng như chỉ là chuyện nhỏ, nhưng sự quay lưng đã thành thói quen, đến khi trái tim tôi có cảm giác khô cứng và lạnh lùng theo thời gian. Nhiều người hàng xóm cũng vậy, đều nghĩ chuyện riêng gia đình người ta, ai khiến giây vào. Sau đó bi kịch dẫn đến chuyện người đàn bà kia uống thuốc ngủ tự tử, vì quá sức chịu đựng những trận đòn ghen tuông vô cớ của chồng.

Tất cả đều sững sờ, trong đó có tôi, nhưng lại tặc lưỡi cho đó là cái số của người đàn bà này chỉ đến thế. Một khoảng trống lạnh giá đến mênh mông làm sao. Tôi ngẫm và chỉ thở dài với chính mình. Bởi cho dù một ai đó lên tiếng và kêu gọi lòng thương cảm của mọi người cùng can thiệp thì đã cứu được sự sống của một con người.

Bạo lực gia đình là một hành vi của thói vô cảm (Ảnh minh họa)


Và trong cuộc sống còn nhiều tình trạng cần sự quan tâm của mọi người để cứu thoát những thân phận, nhưng thói vô cảm của người đời đã trở thành tội đồng lõa với cái ác.

Ta có thể tạm hình dung có thói vô cảm công dân, thói vô cảm quyền lực và trách nhiệm đang song hành trong đời sống hiện đại. Vậy để gây dựng lại tinh thần dũng cảm công dân và thái độ chịu trách nhiệm của quyền lực không hề đơn giản. Ta đều biết khi thói vô cảm đã hình thành một hố sâu theo thời gian và trở thành nếp sống thờ ơ lạnh lùng, thật không dễ ngày một ngày hai thay đổi nhanh chóng.

Khi những bài học đạo đức công dân đã bị phai nhạt trong mỗi con người khi họ lấy câu ngạn ngữ: “Thương người thì khó đến thân” trong sinh hoạt để lý giải cho sự thờ ơ của mình và chấp nhận thỏa hiệp với thói vô cảm. Vậy bắt đầu từ đâu đây? Khi chúng ta cần thắp lên ngọn lửa để sưởi ấm những tâm hồn băng giá.

Nên chăng trong sinh hoạt cộng đồng, mỗi người cần nương tựa vào nhau, kêu gọi cùng nhau làm những việc thiện, chia sẻ với những số phận thiệt thòi. Trước hết đó là lòng thương của đồng loại, với nghĩa tình tương thân tương ái, giúp đỡ người nghèo và bệnh tật không nơi nương tựa như lâu nay nhiều tổ chức đã từng làm. Ta có thể đương đầu, ngăn chặn hoặc tiêu diệt tội ác, khi tất cả hội tụ tạo nên sức mạnh của cộng đồng. Tinh thần hội tụ ấy có lẽ bắt đầu từ các tổ chức xã hội và chính quyền địa phương.

Đó là các tổ chức như tổ bảo vệ dân phố, dân quân tự vệ, cùng các chi đoàn thanh niên, trong trường học và ở khu phố, các tổ chức Hội Cựu chiến binh và kể cả các Hội Phụ nữ lẫn Hội Cao tuổi... Tất cả đều vào cuộc, với ý thức nêu cao lòng dũng cảm chống lại cái ác và sẵn sàng cứu giúp những người gặp hoạn nạn hoặc ngăn chặn những tội ác có thể xảy ra, trong những tình huống cụ thể, ngay trong địa phương của mình. Chỉ có sự hội tụ ấy, con người mới phát huy được nhiệt tình dâng hiến cho cộng đồng. Khi mọi người biết đoàn kết sẽ xóa đi nỗi sợ hãi trước cái ác.

Sức mạnh của cộng đồng cùng với mục đích hướng thiện và chống lại cái ác bao giờ cũng là ngọn lửa nồng ấm đốt cháy màn đêm của thói vô cảm. Tính cao cả và nếp sống văn hóa trong ứng xử được nâng lên thành mục đích, thì con người trở nên trong sáng và dũng cảm hơn bao giờ hết.

Tuy nhiên, để khắc phục và xóa đi tội ác do thói vô cảm quyền lực gây ra lại không chỉ dựa vào sự hội tụ tinh thần ở trên mà cần có một điểm tựa sâu sắc hơn ở những quy định nghiêm ngặt cùng với sự bảo hộ của hiến pháp và các bộ luật hiện hành. Khi ấy, lòng dũng cảm của con người mới được phát huy để ngăn chặn tệ nạn tham nhũng và tội ác của bè cánh gây ra.

Mới đây, 10 vụ đại án đang lần lượt được đem ra xử. Mặc dù có 4 án tử hình đã ban ra, phần nào củng cố tinh thần công dân của những người dám đương đầu và thách thức trong cuộc chiến này, nhưng tất cả chỉ mới bắt đầu của một chiến dịch làm trong sạch hàng ngũ cán bộ. Những kẻ tham nhũng lừa đảo, khi có quyền lực lại càng vô cảm và băng giá hơn bao giờ hết. Chúng làm tê liệt tinh thần chiến đấu dũng cảm của những công dân chân chính. Nhưng giờ đây, niềm hy vọng đang được gửi trao và lòng cũng cảm đang được phát huy.

Ai cũng đều mong muốn có một sự đổi mới về nhận thức và sự thay đổi về cải cách hành chính chuẩn mực cùng với bộ Hiến pháp mới được ban hành sẽ là sức mạnh có tính hội tụ cao sức mạnh của dân tộc. Và sự hội tụ ấy chính là ngọn lửa đốt cháy màn đêm của thói vô cảm đang có nguy cơ làm tha hóa cuộc sống của cộng đồng. Đồng thời khi ấy lòng dũng cảm của mọi người được tôn vinh và cái ác sẽ bị đẩy lùi.

(Theo suckhoedoisong)

Giá Trị Gia Đình Trong Văn Hóa Việt Nam

05:32 |
Gia đình Việt Nam là một kiến trúc xã hội có những nét đặc thù trong cách cấu tạo, tổ chức điều hành và sinh hoạt mà chỉ có một cuộc sống hòa đồng lâu dài người ta mới có thể lý hội được một cách thấu đáo.
Giá trị Gia đình trong văn hóa Việt Nam (Ảnh minh họa)
Luật pháp thành văn xưa kia vốn ít, phong tục tập quán lại quá nhiều, những định chế xã hội ngày nay có tính cách cóp nhặt và pha trộn bừa bãi nên cũng nói lên được cái chân ­bản chất của tổ chức xã hội đó. Bởi vậy, những hiểu lầm, nhất là từ phía nước ngoài, về gia đình Việt Nam không phải là thiếu. Chẳng hạn, một hiểu lầm đáng tiếc là người ta đồng hóaa gia đình Việt Nam với kiểu mẫu đại gia đình phụ hệ Trung quốc thời trước.

Sau ngót một thế kỷ kết hợp vội vàng với Tây phương kế đến là những biến động chính trị liên miên kéo dài với chiến tranh, nghèo đói và khủng hoảng ý thức hệ, người ta chẳng còn biết gia đình Việt Nam đích xác là cái gì nữa: Nó lớn hay nhỏ, chặt chẽ hay lỏng lẻo, tập quyền hay tự do, phụ hệ hay mẫu hệ, khép kín hay mở ngỏ, kiên cố hay dễ xâm phạm ...

Bài tiểu luận văn hóa này cố gắng vượt lên trên những lũng đoạn lịch sử và biến động xã hội nhất thời, đem cái sống với cái nghĩ kết hợp lại, làm một cuộc phản tỉnh vào lòng dân tộc để nhận định xem người Việt Nam ta đã nghĩ gì, làm gì và muốn gì cho gia đình Việt Nam. Muốn thế, ta phải đặt sinh hoạt gia đình vào trong khung cảnh của sinh hoạt dân tộc.

. Dân tộc Việt Nam vốn sống bằng nông nghiệp thô sơ, nghèo nàn. Người dân quê gắn bó với thiên nhiên, ruộng đồng và cần cù canh tác. Con người xây dựng lũy tre xanh, cố thủ xóm làng, tình quê hương chất đầy vô thức. Những ma xát lịch sử với những nỗ lực để trường tồn đã sớm dạy cho người Việt Nam một bài học đoàn kết, hòa đồng các giai tầng, cảm thông xuyên thế hệ, khoan chấp những khổ đau, dung nạp nhân loại trong một tinh thần tự do và sáng tạo. Người ta trọng nhân nghĩa, chuộng thủy chung, quý người trí thức. Người ta ẩn nhẫn chịu đựng số phận, hòa mình vào vũ trụ, ghét điều quá đáng mất tự nhiên. Người ta khinh rẻ kẻ ăn sổi ở thì, người ta tính toán sinh kế nhưng không chèn ép kẻ khác để được giầu sang. Trong cái bối cảnh thiên nhiên và những đặc tính của xã hội đó, ta hãy theo dõi sự hình thành, phát triển và trường tồn của đơn vị xã hội mệnh danh là gia đình Việt Nam.

Người Việt ta vốn có một triết lý tự nhiên về vũ trụ nhân sinh, một bản chất giầu tình cảm và xúc động cho nên trong việc tạo lập gia đình nghĩa là thực hiện hôn phối, bao giờ cũng nhận biết rõ giá trị của tình yêu coi như là phép nhiệm mầu của Tạo hóa. Nhưng ta cần phải nhận định ngay rằng nơi dân tộc Việt Nam, hay nơi dân tộc Đông phương nào khác, tình cảm tình yêu không buông xuôi thả lỏng mà khéo biết dung hòa với lý trí để cá nhân được thuận tình với tập thể.

. Thường khi tình yêu nhóm lên trong sinh hoạt tổng làng, trong vui chơi hay lao tác, giữa hai thái cực là cái nhỏ bé của thôn xóm với cái mênh mông của đất trời, nối liền cái nhất thời với cái trường cửu của nhân sinh. Tình đã tạo ra nghĩa và trường tồn nhờ cái nghĩa mà nó đã sinh ra. Câu chuyện "Hòn vọng phu" là một biểu trưng cao sâu của tình nghĩa vợ chồng vậy.

Vượt lên trên tình yêu trai gái, vợ chồng, trong những tình cảm gia đình, ta còn phải kể tới tình mẫu tử, tình huynh đệ, tình cảm này cũng cao sâu chẳng kém và từng làm đề tài cho rất nhiều những câu chuyện cổ tích cửa miệng của mỗi người dân Việt Nam. Chỉ xin đơn cử vài câu ca dao và tục ngữ:

- Công cha như núi Thái Sơn,
- Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
- Anh em như thể chân tay,
- Xẩy cha còn chú, xẩy mẹ bú dì.
- Quyền huynh thế phụ ...

Khía cạnh tình cảm trên đây đã nói lên được cái ý nghĩa cao sâu và thắm dịu lòng người của tập thể gia đình. Người ta sinh ra để kết hợp thành gia đình, yêu thương đùm bọc lẫn nhau. Mối đoàn kết sinh, tử của gia đình Việt Nam đó xây dựng trên nền tảng tình cảm trước khi được củng cố bằng nền tảng thuần lý. Người ta nói "Trái tim biết làm nên luật lệ" là thế!

Chuyển qua nền tảng thuần lý, luật pháp và phong tục xứ sở lại càng nói rõ hơn cái ý nghĩa đoàn kết, cái tinh thần tự do, cái ý thức trách nhiệm tự giác trong gia đình Việt Nam. Ta cần minh xác thêm ít điều.

Trước hết, gia đình Việt Nam không phải là kiểu mẫu đại gia đình gò bó của Trung Hoa, thứ gia đình mở rộng tới gia tộc, họ hàng bao gồm tất cả những người cùng sinh ra từ một tổ phụ. Chú bác cô dì Việt Nam không được luật pháp minh thị công nhận cho có những quyền hành rõ rệt đối với một gia đình nào đó. Trái lại, gia đình Việt Nam cũng không phải là kiểu mẫu gia đình Tây phương, kiểu mẫu tiểu-gia-đình chỉ gồm có cha mẹ và con cái vị thành niên. Sự cấm đoán việc dựng vợ, gả chồng giữa những người gọi là có họ với nhau không quá khắt khe như ở Trung Hoa, nhưng cũng không quá dễ dãi như ở Tây phương.

Gia đình Việt Nam là kiểu mẫu trung-gia-đình, không quá tập quyền như gia đình Trung Hoa, cũng không quá tự do như gia đình Tây phương. Kiểu mẫu trung-gia-đình này xum họp trung bình ba thế hệ, ít khi bốn. Quyền hành gia đình ở trong tay ông bà hay cha mẹ tùy theo tuổi tác và sự minh mẫn của hai thế hệ đó. Có nhiều trường hợp ông bà sớm rút lui, hưởng nhàn ngay giữa lòng gia đình, nhường quyền cai trị lại cho cha mẹ nếu xét ra cha mẹ có thể đảm đang được cái "bổn phận cai trị" đó. Tề gia là một công cuộc thiết yếu mở đường cho công cuộc trị nước. Những chuyện ông bà hỏi ý kiến cha mẹ trước khi quyết định một việc quan trọng trong gia đình là một câu chuyện thuận thường. Và trong trường hợp cha mẹ thay thế ông bà để cai quản gia đình với quyền huynh thế phụ, họ phải trông nom các em thơ như trông nom chính con cái của mình, đó cũng là một chuyện thuận thường.

. Một lý thuyết luật học còn chủ trương rằng chế độ gia đình Việt Nam đứng ở giữa chế độ phụ hệ và chế độ mẫu hệ. Có phụ hệ tính vì chịu ảnh hưởng của gia đình Trung quốc, nước đã nhiều lần đô hộ nước ta. Có mẫu hệ tính vì chịu ảnh hưởng của gia đình Chàm, dân tộc mà ta chinh phục, theo một lẽ đặc biệt là "kẻ chiến thắng cũng có thể chịu ảnh hưởng của kẻ chiến bại". Cho nên, theo thuyết trên, hơn đâu hết, gia đình Việt Nam vẫn thực hiện được sự bình đẳng, bình quyền giữa người chồng và người vợ trong gia đình, hay nói theo ngôn ngữ luật học Tây phương, gia đình Việt Nam vẫn thực thi sự "giải phóng người đàn bà có chồng - émancipation de la femme mariée", điều mà Tây phương phải dầy công tranh đấu và vun đắp. Ta hãy xét qua cái "thân phận" rất đáng nên mong ước của người đàn bà có chồng ở Việt Nam. "Lệnh ông không bằng cồng bà!". Nếu như các bà có bị các ông chồng gọi một cách ngoại giao với người ngoài là "tiện nội", các bà vẫn được mọi người nhìn nhận như là những "nội tướng". Nếu bảo gia đình Việt Nam là phụ hệ thì đó cũng chỉ là chuyện hình thức bề ngoài. Ai bảo Anh quốc không dân chủ với một Hoàng gia cồng kềnh những lễ nghi, chức tước?

. Gia đình Việt Nam có một sự phân nhiệm rõ rệt: người chồng mạnh chân khỏe tay tiến thủ phía bên ngoài xã hội, người vợ chân yếu tay mềm trấn giữ phía bên trong gia đình, chăm sóc toàn gia. Nếu ý thức một cách nghiêm túc và trong lành, thì công cuộc giáo dục tình cảm tư buổi ấu thơ của con cái do người mẹ đảm nhiệm rất quan trọng và mang kết qủa rất lâu bền. Nhìn sâu hơn nữa vào công việc quản trị gia đình, ta thấy rõ cái tinh thần hợp tác bình đẳng vợ chồng Việt Nam. Tài sản gia đình đổ vào một khối chung, quản trị các tài sản chung đó là một việc quản trị song song hay phối hợp. Sự thất tung, chế độ góa bụa, sự phân chia gia tài cho con cháu, phần tài sản dưỡng lão, phần hương hỏa tổ tiên, tất cả những quy định liên quan đều hướng vào sự hợp tác bình đẳng nói trên. Có vài điều đặc biệt trong những định chế đó là: Trong những công việc có tầm quan trọng nào đó, người đàn ông quản trị tài sản gia đình phải có sự ưng thuận minh thị của người đàn bà. Và trong lúc người chồng vắng xa, người vợ hoàn toàn thay thế người chồng. Trong chế độ góa bụa người đàn bà có quyền khước từ sự phân chia của cải cho con cái bình thường cho tới lúc người con út thành niên.

. Gia đình Việt Nam không khép kín mà cũng không mở rộng cửa đối với người ngoài. Vợ chồng sẵn sàng đón nhận bạn bè của nhau, đôi lúc còn hy sinh giúp đỡ bạn bè của người phối ngẫu. Thí dụ điển hình là chuyện Lưu Bình, Dương Lễ, Châu Long. Cũng thế, cha mẹ vui lòng dung nạp những giao du của con cái. Tất cả phải ở trong đạo nghĩa và nghi thức tối thiểu, tôn trọng nền tảng và ý nghĩa thiêng liêng của gia đình. Do đó, gia đình Việt Nam có sinh khí, có cơ trường tồn và phát triển khó có thể xâm phạm hay tiêu diệt được.

Trên đây là mấy điều đại cương về gia đình Việt Nam trước đây, trước những cơn tai biến lịch sử kéo dài nửa thế kỷ nay. Bây giờ ở trong nước, hình thái gia đình đó đã tiêu tan trong chế độ văn hóa và chính trị mác xít. Ở đó, chủ nghĩa xã hội của họ là trên hết. Người ta tìm đủ mọi cách để móc con cái ra khỏi các gia đình ngay từ tuổi ấu thơ. Đến như tình yêu nước còn thiêng liêng và cao cả hơn tình gia đình mà người ta còn bẻ cong đi mà dạy trẻ con rằng "Yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội". Người ta tập cho trẻ con báo cáo về sinh hoạt trong gia đình của chúng. Thậm chí, đối với những gia đình bị tình nghi về chính trị mà họ gọi là phản động, người ta còn khuyến khích trẻ con tố cáo hành vi của cha mẹ. Bao đổ vỡ, bao đau thương đã xảy đến cho không ít các gia đình Viêt Nam vì thế! Lời phê phán xưa cũ dành cho cộng sản cái nhãn hiệu "vô gia đình" cũng không phải là phi lý.

Lý thuyết "dẹp bỏ gia đình" như vừa nói đã được áp dụng khi gay gắt, khi nhẹ nhàng tùy từng lúc và từng nơi. Nhưng rồi trên thực tế, câu chuyện không suông sẻ như người cộng sản muốn. Sự phản ứng của quốc dân lúc nào cũng có, khi âm thầm lặng lẽ, khi sôi nổi công khai. Tương quan cường quyền - dân chúng trở thành một thứ hài kịch mà người ta cố đóng cho xong. Nhất là khi dân chúng cũng thấy rõ cái bệnh "vị gia đình" của chính một số những đảng viên cộng sản ở ngay bậc cao. Điều này chứng tỏ gia đình kiểu cộng sản là trái với lòng dân và lòng người không trừ một ai.

Cho đến thời điểm ngày nay, sau khi cộng sản chiếm trọn miền Nam, thì trên thực tế, dân chúng lại lục tục phục hồi ít nhiều tinh thần gia đình theo truyền thống dân tộc. Người ta đi tìm mồ mả ông cha đã bị chính quyền buộc phải dời đi lúc trước. Người ta sưu tầm gia phả dòng họ. Người ta xây lại từ đường thờ cúng tổ tiên. Người ta dựng vợ gả chồng cho con cái nếu không theo kiểu môn đăng hộ đối cũ thì cũng theo những tiêu chuẩn tương đương giầu sang nghĩa là những tiêu chuẩn phi xã hội chủ nghĩa. Công cuộc chống đối của toàn dân đó sẽ mỗi ngày thêm hùng hậu và sẽ dẫn dắt tất yếu tới tự do và dân chủ.

Tình hình gia đình Việt Nam ở nước ngoài lại bầy ra một cục diện khác. Xin nói ngay rằng đây chỉ là một va chạm văn hóa không có tính cách toàn bộ. Nguyên nhân là yếu tố luật pháp và phong tục tập quán. Đồng bào ta đều tị nạn tại các nước dân chủ và tự do nên không có vấn đề chính trị. Thế mà lác đác cũng đã có những đổ vỡ đau thương nặng nề không kém. Đây là nói về những thảm kịch nội trong gia đình Việt Nam. Bởi lẽ hai nền văn hóa nếu có nhiều điểm tương đồng, nhất là trong các lãnh vực dân chủ và nhân quyền, thì cũng có những điều tương phản, nhất là những điều đó được minh thị xác nhận trên các văn kiện pháp lý về quyền lợi và bổn phận hỗ tương giữa vợ chồng, cha mẹ, con cái và anh chị em. Ở đây, người ta chỉ còn có kiểu mẫu tiểu gia đình tự do với cha mẹ và con cái vị thành niên. Tự do ban phát cho mọi phía hơi quá mức. Quyền lợi và bổn phận không cân xứng. Thêm vào đó là cảnh sống xã hội quá rộng rãi và cởi mở, v.v... Đây không phải là một phê bình hay chỉ trích đối với những nền văn hóa bạn, mà chỉ là những nhận định từ nhãn quan của đa số người Việt Nam còn tha thiết với nền văn hóa dân tộc.

Tất nhiên, thái độ, nếu không muốn nói là bổn phận, của người lánh nạn là phải tuân thủ luật lệ của địa phương nơi mình sinh sống. Sự hội nhập là điều cần thiết và tốt đẹp. Nhưng "hòa nhi bất đồng" cũng là một nguyên lý có giá trị lớn lao không kém, hơn nữa còn là một bảo đảm cho con người khỏi mại vong phong thái riêng trong cuộc sống của dân tộc mình. Không ai ngăn cấm ta không thực thi một cái quyền ban phát cho mình khi thấy nó lợi ít mà hại nhiều cho cuộc sống chung của gia đình và rộng ra của cộng đồng mình. Cũng không ai ngăn cấm ta thực hiện những bổn phận đạo đức mà luật pháp còn chưa biến thành bổn phận pháp lý. Không ai ngăn cấm ta tự học lấy tiếng mẹ đẻ và giữ nguyên tác phong lễ nghĩa đối với mọi người trong cộng đồng và gia đình. Cũng không ai ngăn cấm ta thực hiện những nghi thức tôn giáo mà ta tôn thờ cũng như những tục lệ mà ta gắn bó, trong điều kiện khách quan sắp xếp được, để không cản trở dòng bình thường của cuộc sống chung của mọi người nơi ta sống. Nói ra cho hết thì còn nhiều, bởi luật pháp hay phong tục cũng chỉ là những chỉ thị đại cương đưa con người vào trong một trật tự và công bằng tối thiểu nào đó. Những nơi luật không xét tới là những nơi ta có cơ hội làm theo lương tri của mình, theo văn hóa gốc của mình.

Nói theo các tôn giáo và các đại triết gia thì luật pháp ấy tại tâm. Con tim biết cách làm ra luật pháp cho mình và cho chung quanh. Và khi đã có tâm là có thuật. Bằng như vạn bất hạnh cái tâm chưa hòa thì hãy sử sự theo lẽ phải thông thường mà người ta gọi là cái "common sense" của nhân quần.
Trên kia ta có bàn qua về kiểu mẫu gia đình lý tưởng của những thời đã qua. Tất nhiên, kiểu mẫu đó cũng chỉ là một kiểu mẫu để ta suy ngẫm, không phải để phục hồi trọn vẹn một cách cực đoan. Lịch sử đổi thay thì văn minh, văn hóa cũng đổi thay. Đó là lẽ tự nhiên vậy. Và đổi thay muốn cho tốt đẹp phải có tính toán kế hoạch thực hiện về mọi phương diện.

Để kết luận: Gia đình Việt Nam sẽ mãi mãi là một tế bào xã hội đầy đủ, trọn vẹn có khả năng sinh tồn và tiến hóa tốt đẹp, góp phần xây dựng một quốc dân thuần nhất để không một thế lực nào có thể xâm phạm và phá phách được.

Gia đình Việt Nam sẽ mãi mãi là nơi mà con người lớn, nhỏ tìm thấy một nguồn hạnh phúc trong lành đáng cho người ta hy sinh tâm lực mà xây dựng, một cái đà tiến bước trong xã hội dân tộc.
Gia đình Việt Nam sẽ mãi mãi là một cái tổ ấm của những người chân thật nhất, nơi mà con người luôn luôn tìm đến, trong may mắn cũng như trong rủi ro của cuộc đời.

Lấy quyền lợi để xây dựng gia đình là thất bại. Quá nhiều lý trí cũng không đem lại sự vững chắc cho gia đình. Gia đình phải phát xuất từ tình yêu và nuôi dưỡng bằng tình yêu, vì tình yêu là đường lối nhận thức và tiếp cận nhân quần sâu xa, phong phú và chính xác nhất. Tình yêu làm nên tất cả.

Ước mong mọi người trong gia đình Việt Nam, bất luận ở trong vị thế nào là vợ chồng, cha mẹ hay con cái, hãy sửa soạn bản thân mình để đi vào môi trường đó ban phát tình yêu và dang tay hái quả. Trách mhiệm không phải chỉ đơn phương nơi một phía. Trách nhiệm là chung và phải được kiện toàn theo mức phát triển của tâm trí và tuổi tác của mình. Phụ có từ thì tử mới hiếu, người xưa nói vậy! Và khi đã thuận vợ thuận chồng thì tát biển Đông cũng cạn.

Theo Hocxa.com

Mẹ chồng cao tay đuổi dâu ngoan khỏi nhà

05:11 |
Dù tôi chẳng còn luyến tiếc gia đình ấy nữa, kể cả người chồng nhu nhược nhưng bao năm hiến thân cho nhà chồng, hi sinh bản thân bằng tình yêu trọn vẹn cho chồng, tôi cảm thấy mình thiệt thòi quá nhiều. Cuộc đời thật bất công với tôi.

Mẹ chồng nàng dâu (Ảnh minh họa)
Tôi đang sống đau khổ ở nhà mẹ và mang cái tiếng phản bội chồng, bị người đời rè bỉu, coi rẻ khinh thường. Tôi thật sự cảm thấy uất ức vì những gì mình hi sinh cuối cùng lại biến thành tội. Số là, tôi không may mắn lấy phải anh chồng nhu nhược và người mẹ chồng cực kì ghê gớm. Bà ghét tôi ra mặt nhưng lúc nào cần nhờ vả việc gì, hay muốn tôi ra tay tương trợ là ngay lập tức bà lại ngon ngọt, dụ dỗ và mua chuộc tình cảm của tôi. Biết tôi yêu chồng nên bà tìm mọi cách, dùng chồng làm lá chắn để tôi phải mùi lòng.

Chồng tôi làm ở một cơ quan lớn nhưng mãi chưa thăng quan tiến chức được. Gần đây, nghe nói có vị trí trưởng phòng đang được sếp cân nhắc nhưng chồng chỉ nằm trong danh sách dự bị. Mẹ biết con dâu như tôi là người khéo ăn, khéo nói lại có nhan sắc nên muốn tôi ra tay, tới cầu cạnh và qua lại, quan hệ với sếp để sếp thăng tiến cho chồng. Ban đầu tôi cũng nghĩ chuyện này bình thường vì tài ăn nói thì tôi đủ tự tin, nhưng còn vấn đề kinh phí, tiền nong, đâu phải cứ làm là được. Chồng tôi lại kém khoản giao tiếp nên nếu không nhanh tay thì chắc chồng cũng không thể nằm trong danh sách cân nhắc được.

Nhưng rồi, cái chuyện đổi tình lấy việc cũng là chuyện phải diễn ra. Đúng là kẻ có tiền thường thích phô trương bành trướng. Dù là người thân quen họ cũng không tha cho tôi. Họ đặt thẳng vấn đề dù là có chút khéo léo nhưng có ý muốn tôi trao đổi, phải làm người tình của ông sếp thì ông ta mới cho chồng tôi thăng tiến. Nghĩ lại nhiều trường hợp như vậy mà tan nát gia đình nên tôi không đồng ý.

Nhưng sau khi đem chuyện nói với mẹ, mẹ đã van xin tôi vì chồng, vì gia đình và con cái sau này cố gắng một lần, coi như chẳng mất mát gì mấy. Tôi vì sự van nài của mẹ và cũng nghĩ có thể vì chuyện này mẹ sẽ yêu quý mình hơn, nên tôi quyết định làm chuyện ấy, mạnh bạo một lần.
Khi chồng tôi được thăng quan, cả nhà mừng rỡ, ai cũng đến chúc tụng. Nhưng mẹ coi tôi không tồn tại, bơ tôi luôn. Chồng cũng không biết chuyện này nên cho rằng, việc đó là do anh có tài, cứ thế chúc mừng, không bận tâm tới vợ. Tôi buồn rầu vô cùng, cố gắng đợi sau buổi tiệc thì sẽ tính chuyện này.

Chẳng thể ngờ, mẹ tung tin ra với họ hàng rằng muốn cho chồng tôi cưới vợ khác vì con dâu không chung thủy. Mẹ nói với mọi người rằng tôi ngoại tình, cặp bồ này nọ, và còn cặp với sếp của chồng nên thành ra ai cũng sợ hãi tôi. Họ nói tôi là con người giả tạo, còn chồng tôi thì làm um lên vì chuyện này. Anh nói không ngờ tôi này nọ, gian dối, lăng loàn… Mẹ chồng còn nói có cả bằng chứng tôi ngoại tình, vì đúng là có người thấy tôi tới nhà sếp của anh.

Thật ra, tôi có thể giải thích nhưng nghĩ sống trong một gia đình như vậy cũng chẳng để làm gì. Tôi không muốn sống cuộc sống với người mẹ chồng như thế và người chồng nhu nhược, không hiểu chuyện thì càng không. Giờ tôi cay đắng quá, tôi sẽ phải ra khỏi ngôi nhà ấy. Nhưng đau khổ hơn là tôi phải mang tiếng ngoại tình, cặp bồ rồi bị mẹ chồng đuổi ra khỏi nhà. Mẹ thật cao tay, thật nhẫn tâm với đứa con dâu như tôi.

Theo khám phá

5 sự thật về cuộc sống sau đám cưới mà ít ai ngờ

05:06 |
Hẳn ai trong chúng ta cũng một lần rơi vào trạng thái hồi hộp khi chuẩn bị đám cưới. Sẽ có rất nhiều việc bạn cần lên kế hoạch cho sự kiện trọng đại nhất cuộc đời này.

Khi ấy, cả bạn, cả người thân, bạn bè xung quanh đều dành nhiều thời gian và nỗ lực để lên kế hoạch, chuẩn bị cho đám cưới thật chu đáo, hoàn hảo. Tuy nhiên, dù được rất nhiều người trợ giúp nhưng sẽ hiếm có người nào cảnh báo bạn về một số sự thật của cuộc sống hôn nhân mà chắc chắn bạn phải đối mặt ngay sau tuần trăng mật.

Kết thúc đám cưới cũng là lúc chúng ta đối mặt với nhiều bất ngờ trong cuộc sống (Ảnh minh họa)
Trong khi đang trông đợi và đặt nhiều kỳ vọng vào hôn nhân, bạn nên tìm hiểu một số sự thật ít ai ngờ về cuộc sống sau đám cưới dưới đây. Những sự thật này sẽ ít người tiết lộ cho bạn biết.

1. Hào quang của tình yêu sẽ mờ dần sau khi đám cưới kết thúc

Đây là một trong những lý do tại sao rất nhiều người vỡ mộng về hôn nhân. Cả đàn ông và phụ nữ sau khi kết hôn đều bắt đầu rệu rã và uể oải với mối quan hệ của mình, họ nói chuyện về mọi thứ nhưng ai cũng muốn giành quyền cao hơn về bản thân. Những nỗ lực mỗi người dành cho cuộc hôn nhân của mình hoặc là rất ít, hoặc không hề có.

Muốn không bị vỡ mộng về hôn nhân, các chuyên gia tâm lý cho biết mỗi người nên kỳ vọng ít hơn và bắt đầu điều chỉnh suy nghĩ, lối sống của bản thân nhiều hơn ngay từ khi có ý định kết hôn. Có như thế cuộc hôn nhân của bạn mới trở nên tốt đẹp và bạn cũng ít phải đối mặt với những sự thật quá bất ngờ.

2. Cuộc sống sau hôn nhân chính là phép thử tình yêu cũng như sự kiên nhẫn của bạn

Điều ít ai ngờ nhưng chắc chắn sẽ xảy ra là bạn cần rất nhiều sự kiên nhẫn chỉ để đối phó với cuộc sống buồn tẻ hàng ngày của hôn nhân. Thực tế, cuộc sống gia đình khá đơn điệu và nhàm chán. Và sự đơn điệu có thể phá hủy bất cứ cuộc hôn nhân nào. Người duy nhất có thể "cứu rỗi" cuộc hôn nhân của bạn, thúc đẩy nó tốt đẹp lên là chính bạn chứ không phải ai khác.

Nếu bạn không đủ hoặc thiếu lòng kiến nhẫn đối với mọi thứ trong cuộc sống gia đình, cuộc hôn nhân của bạn dần dần sẽ tố cáo điều đó. Và chắc chắn, chỉ người có đủ tình yêu và sự kiên nhẫn mới có thể đồng hành cùng cuộc hôn nhân của mình đến hết cuộc đời.

3. Sau khi kết hôn, những nét hấp dẫn và lối cuốn ở bạn đời lại khiến bạn nhàm chán, phiền lòng

Nếu như khi yêu, bạn đánh giá cao tính trung thực, thẳng thắn ở người yêu thì sau khi cưới, những tính cách đó đã không ít lần khiến bạn "phát điên" với chồng. Người chồng quá chân thật dễ dàng làm bạn "nổi đóa" nếu anh ta thẳng thắn chê: "Em béo quá đấy, giảm cân đi thôi!" hay "Anh không thể nuốt được những món em nấu, nó đúng là thảm họa!". Tương tự như vậy, nếu bạn hay thẳng thắn bày tỏ quan điểm cá nhân về chồng, anh ấy không những không muốn nghe mà còn cáu giận với bạn.
Hôn nhân cũng cần một chút chiến thuật và sự khéo léo của người trong cuộc.

Ngay cả điều mà bạn nghĩ sẽ chẳng thể thay đổi như vẻ đẹp trai của chồng thì nó cũng khiến bạn bất ngờ sau khi kết hôn. Bạn nghĩ rằng lấy được một người chồng đẹp trai, người ấy đã thuộc về mình, đó là điều vô cùng tự hào, chẳng ai "chiếm" được nữa. Rốt cục, bạn phải hối hận vì mình đã lầm, vẻ đẹp trai của chồng là nỗi phiền muộn lớn của bạn vì dù đã có vợ con, anh ta vẫn "dính" lấy các cô gái ở bên ngoài.

4. Hôn nhân đòi hỏi rất nhiều trách nhiệm

Bạn từng mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ với ý nghĩ mình sẽ được chồng yêu, chồng chiều, được ôm ấp những đứa con xinh xắn... Sau khi đám cưới kết thúc, bạn mới ngã ngửa vì biết hôn nhân không chỉ là chuyện hai người góp gạo thổi cơm chung dưới một mái nhà mà nó đòi hỏi mỗi người có trách nhiệm thúc đẩy bánh xe hôn nhân luôn chuyển động, đảm bảo sẽ không trục trặc nào xảy ra suốt hành trình cuộc đời.

Không chỉ có trách nhiệm với bản thân mà hôn nhân còn mang lại cho bạn trách nhiệm với chồng, với con, với đại gia đình, với cả dòng họ...

5. Mỗi người tự rút ra cách sống riêng để hòa hợp với gia đình chồng

Đây là sự thật sẽ chẳng ai có thể chỉ cho bạn chi tiết, tỉ mỉ phải sống ra sao, ăn nói thế nào cho được lòng mọi người trong gia đình chồng, nhất là mẹ chồng. Khi bạn kết hôn với một người đàn ông chẳng khác nào bạn phải "kết hôn" với toàn thể gia đình người ấy.

Dù không muốn thì bạn vẫn phải đón nhận các thành viên của gia đình chồng trong cuộc hôn nhân của mình. Sẽ có những quyết định, lựa chọn, những nghĩa vụ mới mà bạn buộc phải đảm nhận, kéo theo đó là vô vàn những rắc rối, phức tạp từ chuyện nhỏ đến chuyện lớn nảy sinh trong mối quan hệ giữa bạn và gia đình chồng.

Vì "mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh" nên bạn không thể áp dụng kinh nghiệm sống của người khác vào gia đình mình. Cùng với "tuổi thọ" cuộc hôn nhân của bạn, chỉ bạn là người duy nhất biết ứng xử như thế nào cho tốt đẹp nhất với gia đình chồng mình.

Theo Trí Thức Trẻ

Cưới 4 tháng đã bị chồng đánh nhiều không nhớ nổi

18:07 |
Tôi 25 tuổi, kết hôn được một năm và chưa có con. Chúng tôi quen nhau khi còn đi học tuy mỗi đứa học một nơi, học xong tôi xuống Sài Gòn và tình yêu được vun đắp.

Tôi có một công việc và cuộc sống tạm ổn, mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi anh phải về nhà ở Tiền Giang để tiếp quản việc làm ăn của gia đình, sau đó là những ngày thật sự khó khăn. Anh bắt đầu kiểm soát tôi rất chặt, cứ một lúc lại gọi điện kiểm tra. Những lần ở cơ quan tổ chức đi chơi hay đi ăn anh đều không cho đi. Tôi đi đâu dù chỉ một lát anh sẽ tức tốc chạy xe lên thành phố.

Bạo lực gia đình vẫn đang tiếp diễn trong xã hội chúng ta (Ảnh minh họa)


Chúng tôi thường xuyên cãi vã, gần như không có tuần nào không cãi nhau một trận to, xong anh lại làm lành, tôi bỏ qua vì nghĩ do anh yêu nên thế. Chúng tôi quyết định cưới để không phải mỗi người một nơi, tôi nghĩ ở gần nhau cuộc sống sẽ bình thường trở lại. Tôi nghỉ việc để về làm phụ với anh và chăm lo cho gia đình (anh không đồng ý cho tôi đi làm ngoài). Thế nhưng chúng tôi chưa từng có những ngày như vợ chồng son mà mọi người vẫn nói.

Vấn đề nằm ở hai vợ chồng chứ không phải do hoàn cảnh hay do gia đình, bởi cả bố mẹ hai bên đều ủng hộ, kinh tế của vợ chồng cũng không khó khăn gì, sống cùng đứa em chồng bị bệnh. Ai nhìn vào cũng nói bao nhiêu người mơ ước như vợ chồng tôi mà không được. Nhưng đâu ai biết chỉ được 7 ngày là chúng tôi đã có một trận cãi vã lớn, anh viết đơn ly hôn, tôi cũng ký dù cả hai đều biết chỉ giận nên làm vậy, dường như nó cũng báo trước những điều không vui vẻ.

Những ngày tháng sau đó thật đen tối đối với cuộc đời tôi, quen nhau bao nhiêu năm nhưng giờ tôi mới biết con người thật của anh. Anh bắt đầu dùng bạo lực với tôi, chỉ cần anh nói gì dù đúng dù sai mà tôi cãi lại là anh sẵn sàng đánh. Có lần đi ngoài đường, chúng tôi cãi nhau, anh đánh tôi hai cú trời giáng khiến tôi ngã ra rồi bỏ tôi đó và đi về. Mới chỉ sống với anh được bốn tháng, tôi đã bị anh đánh nhiều đến nỗi không nhớ nổi.

Nhiều lần gia đình anh biết, có nói chuyện với hai đứa, lần nào anh cũng hứa sẽ thay đổi nhưng đâu lại vào đấy chỉ vài hôm sau. Tôi vốn là người dễ kích động, dễ khóc, nhưng giờ không còn khóc nổi nữa, tinh thần và cân nặng ngày một xuống, nhiều lúc chẳng muốn sống nữa. Tôi cũng muốn ly hôn, nhưng còn yêu anh lắm. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, cố gắng nói chuyện nhưng anh không bao giờ muốn nghe. Tôi muốn cùng anh ngồi lại trao đổi để tìm ra cách cứu lấy cuộc hôn nhân này, nhưng anh nói “Nếu mày muốn sống cùng thì phải nghe lời tao”.

Cuộc sống anh muốn đó là anh nói gì tôi nghe nấy bất kể đúng sai, anh bảo gì tôi làm vậy, nếu tôi không nghe thì anh sẽ dùng bạo lực bắt phải nghe. Những lúc vui vẻ anh cũng yêu thương chiều chuộng tôi, nhưng những lúc anh nóng lên lại như một con người khác. Không chỉ đối với một mình tôi như thế, dù là bố mẹ nhiều khi anh cũng rất lỗ mãng và có những hành động không thể chấp nhận được với một người con dù khi đó có nhiều người.

Ngoài ra anh ăn nói rất thô tục trong khi chúng tôi yêu nhau anh không như thế. Về sống với anh hiếm khi tôi nghe được câu nào anh nói mà không thô tục. Nhiều người nhắc nhở anh về điều đó, cả bạn bè, nhưng dường như anh không hề để tâm. Mỗi khi anh đánh hay chửi toàn dùng những lời lẽ tệ hại nhất có thể dùng được, những từ mà không một ai trên đời này đáng phải nghe cả.

Gia đình tôi ở xa, bạn bè cũng thế, nơi đây tôi không quen biết ai cả, chỉ mới đến nên quen sơ những người hàng xóm, chắc có ở gần cũng chẳng ai giúp cho tôi được. Cuộc sống vô cùng bế tắc, tôi không biết tiếp theo sẽ phải làm gì dù cố gắng, chịu đựng rất nhiều. Tôi phải làm gì để anh trở lại con người mà tôi từng biết đây?

Theo VnExpress

Các bà mẹ, hãy luôn mỉm cười!

18:00 |
“Loại… mẹ gì ngu thế, làm như thế khác gì hại chết con!”, “Con mẹ này chẳng biết nuôi con gì cả!”, “Đấy, mẹ nó cứ chiều thế, nó hư là phải”, “Mẹ nó đâu, sao để con nhếch nhác thế này”… Bạn có thể nhìn, đọc và nghe thấy rất nhiều “kết luận”bắt đầu bằng chủ ngữ “Mẹ” như thế!

“Truyền thuyết” con hư tại mẹ

Có một câu nói nổi tiếng như thế này: “Quyết định có con là một quyết định quan trọng. Nó là quyết định để cho trái tim bạn vĩnh viễn lang thang bên ngoài cơ thể”. (Elizabeth Stone) – Câu nói đơn giản nhưng hàm chứa tất cả nỗi niềm của những bà mẹ, những người phụ nữ mà từ khi trở thành mẹ đã chẳng thể nào bảo vệ trái tim mình được nữa. Một đứa trẻ sinh ra, trở thành trung tâm của mọi điều tốt đẹp, yêu thương nhất thì đương nhiên mẹ của chúng cũng sẽ trở thành “trung tâm” của mọi điều áp lực, thậm chí là cay nghiệt nhất.

Nếu bạn làm một thống kê nho nhỏ về tên các bài báo viết về chuyện nuôi dạy, chăm sóc con cái thì bạn sẽ thấy rằng 99% chủ ngữ, chủ thể và đối tượng trong các tít bài đó đều là “Mẹ”, tốt hay xấu, đơn giản hay phức tạp, cay đắng hay ngọt ngào thì cứ phải là “Mẹ”. Đến truyền thông cũng “áp đặt trách nhiệm” lên những bà mẹ như vậy thì đâu có gì khó hiểu khi bà nội của đứa trẻ thường xuyên đánh giá “Mẹ nó dạy dỗ con như thế thì nó không hư mới lạ”, khi bố của đứa trẻ động một cái là hoảng hốt “Mẹ đâu, sao để con thế này?”, khi bất kì ai xung quanh đứa trẻ có thể phát biểu bất cứ lúc nào “Đấy! Con hư tại mẹ!”….

Các bà mẹ, hãy luôn mỉm cười. Bản năng làm mẹ có sẵn trong mỗi chúng ta. Chúng rất tuyệt vời và hãy tin tưởng vào điều đó! (Ảnh minh họa)

Làm mẹ, cần nhất là thư giãn

Cách đây ít lâu, khi theo dõi loạt bài về vụ việc các mẹ ở Hải Phòng đua nhau mua trên mạng một loại thuốc không rõ nguồn gốc xuất xứ về cho con uống để tăng cân, tôi đọc được các bình luận bên dưới các bài viết những lời lẽ phê phán, phẫn nộ về hành động “dại dột, ngu si, mông muội” của các bà mẹ trẻ mà tôi nghĩ đa phần là từ những người mẹ khác.

Thực ra, trong câu chuyện trẻ biếng ăn, trẻ nhẹ ký, người khổ có lẽ không chỉ mình con trẻ. Trẻ con là nạn nhận của những viên thuốc tăng cân rởm có tiềm năng gây hại, nhưng bản thân các bà mẹ cũng là nạn nhân của tâm lý sùng bái cân nặng của đám đông. “Con em được mấy cân rồi? Sao mà còi thế? Mẹ nuôi con kiểu gì mà con bé tí thế? Mẹ ăn hết phần con rồi! Mẹ béo thế mà sao con còi vậy”... là những câu mà có lẽ bất cứ bà mẹ nào ở Việt Nam đang nuôi con nhỏ cũng từng gặp phải.

Con gầy, con lười ăn, con mình không béo bằng con hàng xóm, tất cả “tội lỗi” đều đổ xuống đầu các bà mẹ. Trẻ con “ăn nhiều”, “béo tốt”, “mũm mỉm” trở thành những tiêu chí hàng đầu đánh giá sự phát triển của một đứa trẻ lẫn “trình độ chăm con” của bà mẹ.

Trong rất nhiều các tình huống tương tự như câu chuyện mua thuốc tăng cân, lỗi lầm của những bà mẹ sẽ bị xoáy sâu, bị nhai đi nhai lại mà không ai hiểu rằng, vòng luẩn quẩn áp lực đầy định kiến đó sẽ chỉ đẩy những người mẹ vào “vùng tối” sâu hơn. Chăm con, nuôi dạy con trong quá nhiều áp lực chính là nguyên nhân khiến họ “mắc lỗi”, điều họ cần nhiều hơn là sự chia sẻ, gánh vác và đỡ đần từ những người gắn bó và thân yêu nhất, là chồng, là bố mẹ chồng, là anh em, bạn bè…

Khi nhắc đến chuyện “chia sẻ trách nhiệm” nuôi dạy, chăm sóc con cái, nhiều bà mẹ tôi gặp thở dài! Họ không tin là những ông bố thích nhậu sau giờ làm, say mê thể thao đến 11, 12 giờ đêm hay bận rộn với những chuyến công tác xuyên tuần, xuyên tháng có thể ngay lập tức sẵn sàng để “chia sẻ trách nhiệm”, họ không hi vọng thế hệ ông bà với rất nhiều định kiến và “quy chuẩn” khác biệt có thể lắng nghe và thích nghi với những quan điểm dạy con hiện đại và khoa học.

Họ đều rất tự tin và chủ động nhận phần trách nhiệm đó về mình! Vì thế, tôi chỉ muốn nói với họ rằng: Các bà mẹ, hãy luôn mỉm cười. Bản năng làm mẹ có sẵn trong mỗi chúng ta. Chúng rất tuyệt vời và hãy tin tưởng vào điều đó!

Theo MASK

"Thà ở vậy suốt đời chứ đừng lấy trai bị vợ bỏ"

17:54 |
Ba mươi lăm tuổi, tôi muốn kết hôn. Biết chồng tương lai của tôi là người đàn ông đã qua một đời vợ, dì Út tôi can.

- Đừng con ơi... có thương chín xe mười vàng đi chăng nữa, lỡ có bầu rồi chăng nữa cũng hãy nuôi con một mình, đừng lấy người đã có vợ!

Tôi ậm ừ vì từ yêu tới giờ chỉ thấy toàn điều tốt từ chồng sắp cưới. Út bồi tiếp:

- Tốt!? Sao vợ nó thôi? Có phải vì khó khăn quá nên sống không vô? Lười biếng, ỷ lại quá nên kham không nổi? Con ơi... nếu không có trai tân để lấy thì thà ở vậy suốt đời chứ đừng lấy trai vợ thôi. Út lấy kinh nghiệm cả đời mình để can con đó!

Hồi ấy... dì Út tôi mãi 38 tuổi mới chịu gật đầu cưới với một người đàn ông đã qua một đời vợ, có hai con riêng. Dượng làm nghề thợ sửa máy nổ, máy cày nên thu nhập cũng rất khá. Cưới xong, dượng mang theo cái nghề, hai đứa con, và mẹ già về nhà dì Út tôi cùng sinh sống. Út chưa từng lập gia đình, nghề thợ may áo dài của Út cũng có thu nhập khá, ông bà ngoại mất rồi nên ngôi nhà khá to xem như quá lý tưởng cho một gia đình.


"Thà ở vậy suốt đời chứ đừng lấy trai bị vợ bỏ"

Cuộc hôn nhân của Út tôi tồn tại 15 năm. Bà mẹ chồng rất quý dì tôi, bà hay mắng con trai hạch sách, khó khăn, lỗi phải với vợ rằng: "Sứt tay gãy gọng một lần rồi giờ phải biết quý chứ con. Mày khó khăn quá nó "thôi" thì ai dám lấy mày nữa?”. Nhưng lời người mẹ già vào tai con trai cứ như nước đổ lá khoai. Nghề của dì Út tôi thu nhập khá nhưng cũng phải làm trắng đêm, mờ mắt.

Sau cưới hơn năm thì Út sinh con, xui rủi thay đứa con èo uột và bị "chân chữ chi" nên phải lên xuống bệnh viện thành phố mổ xẻ, sắp xương... rất nhiều lần. Kết quả chân đứa bé có hình thù của cái chân nhưng không bao giờ đi đứng bình thường được. Thế nhưng ngay trong thời gian đó, dượng Út không hề quan tâm tới cơm áo gia đình. Gia đình ở đây là mẹ già và hai con của dượng, chứ dì tôi thì đã lấy bệnh viện làm nhà, có ở nhà nữa đâu. Nghề của dượng ít khách nhưng khi có thì thu về bạc triệu. Vậy mà dượng đi bia ôm, nhậu nhẹt hết, lúc không tiền thì đến quán tạp hóa "ký sổ" thức ăn về cho bà mẹ và hai con.

Tiệm tạp hóa không cho "ký sổ" nữa, vì họ biết dì Út tôi không có nhà. Vậy là dượng chửi, chửi cả làng cả xóm, rằng có vợ tưởng được nhờ cậy, tựa nương ai dè chén gạo, hột muối cũng tính từng đồng từng cắc. Còn mấy bà chủ quán tạp hóa là đồ "ăn cơm nhà đuổi gà hàng xóm", bộ tưởng tao không có tiền trả sao. Tiền tao đốt tụi bây cũng phỏng nữa là... nhưng có vợ phải nhờ vợ chứ!!!

Đoàn thể địa phương đến thăm đứa bé bệnh tật, cho một ít nhu yếu phẩm, dượng lấy mớ quà ân nghĩa ấy đổi ra rượu, ra "mồi" nhậu nhẹt hết.

Ngày mẹ dượng mất bà cứ cầm tay dì Út tôi mãi, nói trên đời không có người mẹ ghẻ nào tốt hơn con, không có đứa con dâu nào hiếu thảo hơn con, dám gánh cả bầy người "vô tích sự" mà không đòi hỏi gì hết. Út buồn, nói "Má thương con, hiểu con vậy là được rồi. Đời người gặp nhau, sống với nhau là duyên nợ, biết rồi kiếp sau má và con có được làm má - con của nhau không".

Cơ ngơi của Út tôi dành dụm từ trước khi lấy chồng to lớn và dư dả bao nhiêu thì đến khi thôi chồng chẳng còn lại gì ngoài vuông đất đủ cất cái nhà 4 x10m. Tất cả đã đổ vào bệnh tật con chung, học hành và phá phách của con chồng cùng nợ nần của ăn nhậu và bao cú "làm ăn" của chồng. Dượng làm chủ thảo hụi ngày, mua bán phụ tùng máy cày, máy kéo, mở tiệm mua bán xe máy cũ... Nhưng tiền lời không thấy, chỉ thấy lâu lâu về tỉ tê vợ "cho mượn" một ít làm vốn. Giọt nước tràn ly là lần dượng lấy giấy đỏ có tên chủ sở hữu là dì Út tôi, người thừa kế là dượng đi thế chấp ngân hàng. Nhưng... kẻ ký tên ở mục chủ sở hữu là một người đàn bà nào khác chứ không phải dì tôi!

Kết quả dượng không có khả năng trả nợ, dì tôi không còn tiền, thửa đất về tay người khác. Người đó khi biết rõ chuyện đã nhân từ cho dì tôi lại 4 x 10m đất cất cái nhà trú thân.

Mười lăm năm sau cưới, dì tôi ly hôn và nuôi đứa con tật nguyền. Dượng ra đi sau khi vòi "một ít tiền xe". Hai con riêng của dượng giờ đã lấy vợ lấy chồng nhưng lâu lâu vẫn tạt về thăm dì tôi, miệng gọi mẹ... mẹ như ngày nào.

Làm sao có thể tin được người đàn ông nào thôi vợ đều vì những lý do y chang nhau? Nhưng ở tuổi này của tôi trai tân còn mấy người để lấy? Nếu có còn, biết người ta có chịu lấy mình?

Tôi thu nhập ổn định, nhà cửa đã đàng hoàng, yêu thì yêu nhiều nhưng lại không muốn "đánh cuộc" với ông tơ vì tuổi tác đã không còn cho phép. Biết lấy ai bây giờ, trai tân thì khó kiếm, người thôi vợ thì đầy ra mà cứ gờn gợn những lời gan ruột của dì.

Theo Phunuonline